Giới thiệu truyện
Bạn đang đọc truyện Vũ Luyện Điên Phong tại website Truyện Light Novel được sáng tác bởi tác giả Mạc Mặc.
Truyện hiện đã full với số chương là 6003.
Đã có 12 bạn đọc giả đánh giá truyện Vũ Luyện Điên Phong tại DocTruyenLN.vn
Nếu thấy truyện hay bạn có thể chia sẻ với bạn bè hoặc thể hiện cảm xúc của mình bằng cách bình luận ở dưới.
Văn án truyện:Truyện Vũ Luyện Điên Phong là một tác phẩm đầy bí ẩn của Mạc Mặc, xuất hiện vào năm 2015 với hơn 1746 vạn chữ. Cố sự kể về Lăng Tiêu Các và thử thách của Đường Khai khi tình cờ tìm thấy một cuốn sách đen không chữ, từ đó bước vào con đường võ thuật.
Võ hồn đỉnh cao, một mình với bóng tối, chiến đấu dài lâu, không biết đến từ bỏ, vượt qua khó khăn không khuất phục
Trải qua sóng gió, muốn sống trong thế giới tuyệt vời, không từ bỏ, chỉ có thể đạt được đỉnh cao võ học
Dương Khai, một đứa trẻ tại Lăng Tiêu, vô tình nhặt được một cuốn sách bí ẩn, từ đó bước vào con đường dài lâu của võ học
Đây là khởi đầu hứa hẹn với nhân vật chính Dương Khai, một lao công tại Lăng Tiêu. Mặc dù có hạn chế về thể chất, ý chí và nghị lực của anh ta rất mạnh mẽ. Với sự kiên trì không ngừng, anh trở nên xuất sắc hơn sau mỗi thử thách. Sau khi trải qua hành trình tu luyện và gặp gỡ nhiều người, anh đã đạt đến đỉnh cao của võ học.
Hiện tại, câu chuyện đã hoàn thành với hơn 6000 chương. Để thể hiện đầy đủ các chi tiết, việc kéo dài câu chuyện là điều tất yếu.
Câu chuyện bắt nguồn từ việc Dương Khai tình cờ nhặt được Vô Tự Hắc Thư tại Lăng Tiêu, mở ra một con đường tu hành mới gọi là Đỉnh Thần Võ Luyện. Đây có thể coi là một trong những kỳ tích lớn nhất của anh ta, trong khi cốt truyện vẫn giữ nguyên mô típ cũ.
Nhân vật chính thường phải vượt qua những thử thách khó khăn, đánh bại trời cao để đạt được cơ duyên lớn nhất.
Review truyện
Vũ Luyện Điên Phong (tên truyện tranh Võ Luyện Đỉnh Phong), một tác phẩm văn học đình đám của Mạc Mặc, còn được biết đến dưới cái tên sáng tạo khác là Vũ Luyện Điên Phong. Nằm trong hàng ngũ những câu chuyện kỳ bí và võ hiệp, tác phẩm này nổi tiếng với sự phức tạp và sâu sắc. Với số chương không ngắn, việc đọc truyện này đòi hỏi sự kiên nhẫn và thời gian dành cho việc khám phá. Vậy, liệu có đáng để bạn bè khám phá và chiêm nghiệm tác phẩm này hay không?
Hệ thống nhân vật trong truyện
Nam chính: Dương Khai
Trong vùng Trung Đô, Dương Khai là một thiếu gia nhỏ của dòng họ Dương. Họ Dương nổi tiếng trong khu vực này, nhưng lại mang trong mình tình cảm lạnh lùng và cuộc chiến khốc liệt. Dương Khai được biết đến với tính cách mạnh mẽ, quyết đoán, kiên cường, không bao giờ chịu thua. Anh ta là loại người sở hữu tinh thần và trí tuệ, không phải chỉ dựa vào may mắn để thành công.
Lăng Tiêu Các, nhân vật chính, là đệ tử của môn phái thu gom rác rưởi, nhưng thực chất anh ta là con trai thừa kế của gia tộc Dương. Với cha mình bị ốm nặng, không thể tu luyện do thiên phận không ủng hộ, Lăng Tiêu Các tình cờ sở hữu cuốn sách bí mật "Ma Thần", kế thừa võ công Đại Ma Thần, từ đó bước lên con đường võ hiệp với phẩm chất phi thường, vượt qua mọi thách thức.
Nữ Chính:
- Tô Nhan" Lăng Tiêu Các, những vị sư tỷ tài năng, người cai trị hậu cung, đã thu được Phượng Hậu nguyên bản, một viên ngọc tinh thần để rèn luyện và trở thành...
- Hạ Ngưng Thường" Lăng Tiêu Các, những đứa trẻ sư tỷ xuất sắc, đồ đệ của Ám Đường, mang trong mình linh khí thiêng liêng, tài năng luyện dược cao siêu
- Phiến Khinh La: một trong số sáu vị Tà vương Yêu Mị Nữ Vương, phân nửa con người nửa yêu thú, cơ thể chứa đầy quả độc
- Tuyết Nguyệt: tiểu thư của Hằng La thương hội, mang trong lòng hồn phượng long
- Chúc Tình: dòng dõi Long tộc, con cháu của Hỏa Long chín cánh
- Cơ Dao: Tam trưởng lão trẻ tuổi của Băng Tâm Cốc, đồ đệ thứ ba của sư phụ khai phái Băng Tâm Cốc
- Ngọc Như Mộng: một trong mười hai Ma Thánh, nữ chúa của Mị Ma Chi Chủ, tính cách mạnh mẽ và kiên cường
- Khúc Hoa Thường: đồ đệ tâm hạch của Càn Khôn Chi Ngoại Âm Dương Thiên, thông thạo đạo Âm Dương Song Tu, rèn luyện theo đạo vô tình, từ bỏ tình yêu để nhập vào đạo
- Đào Lăng Uyển: đồ đệ tâm hạch của Càn Khôn Chi Ngoại Âm Dương Thiên, tu luyện theo đạo tình thương.
Hệ thống cấp bậc tu luyện trong truyện Vũ Luyện Điên Phong
Trên con đường võ đạo, phân chia làm càn khôn nội và càn khôn ngoại. Càn Khôn Nội, bước qua ba cấp độ của Đế Tôn (Đế Tôn Tam Tầng Cảnh), thoát khỏi sự ràng buộc của thế gian, tự tạo nên một thế giới trong thể nội của mình, không cần dựa vào sức mạnh to lớn của vũ trụ, mà vẫn có thể điều khiển sức mạnh thiên địa một cách tự nhiên.
Cấp bậc ở Càn Khôn Nội:
Từ Thối thể cảnh trở lên, chia làm 9 cấp độ, từ 1 → 9, xét phổ thông tới đỉnh phong, bao gồm:
- Thối Thể cảnh: Từ một đến chín tầng, Khi rèn luyện cơ thể, mỗi giai đoạn tiếp theo sẽ loại bỏ tạp chất, làm sạch cơ thể. Thối Thể từ bảy đến chín tầng, nguyên khí mới sinh ra, tạo thành chu thiên đả thông thiên địa kiều, mở ra khả năng vượt qua giới hạn của Thối Thể để đột phá.
- Khai Nguyên cảnh: Từ một đến chín tầng, Chỉ khi đạt đến Khai Nguyên, tu sĩ mới có thể sử dụng nguyên khí chân chính cho bản thân. Võ sĩ có thể tận dụng nguyên khí chiến đấu theo ý muốn, tạo ra sức mạnh mạnh mẽ. Khai Nguyên là bước khởi đầu quan trọng của võ sĩ.
- Khí Động cảnh: Từ một đến chín tầng, Nguyên khí trong cơ thể luôn không ổn định, chỉ khi gặp chiến đấu, nó mới trở nên hoạt động. Đặc biệt là khi tức giận, nguyên khí có thể dễ dàng làm mê hoặc tâm trí của một người. Nếu không kiểm soát được, người đó có thể rơi vào tình trạng nguy hiểm thậm chí tẩu hoả nhập ma.
- Ly Hợp cảnh: Từ một đến chín tầng, Sức mạnh sẽ ảnh hưởng lớn hơn đến cá nhân ở Ly Hợp, tâm tính của võ sĩ sẽ phân chia rõ ràng thành hai phía, và tên gọi của cảnh giới này cũng xuất phát từ điều đó.
- Chân Nguyên cảnh: Từ một đến chín tầng, Chân Nguyên và Ly Hợp là một khoảng cách ranh giới lớn. Giữa Ly Hợp và Chân Nguyên, mặc dù chỉ chênh lệch một cấp độ, nhưng lại mang bản chất khác biệt. Trong Ly Hợp, nguyên khí trong cơ thể là chủ yếu, còn ở Chân Nguyên, nguyên khí chuyển hóa thành Chân Nguyên, mạnh mẽ hơn vạn lần so với nguyên khí, một tia Chân Nguyên có thể phá hủy một tòa núi.
- Thần Du cảnh: Từ một đến chín tầng, Cảnh giới này sẽ tu luyện ra Thần Thức, tâm niệm trở nên linh hoạt, thần thức lan tỏa ra xung quanh, nhìn thấy mọi tình huống như đã điều tra kỹ lưỡng. Cường giả có thể quét sạch mọi sinh linh trong phạm vi ngàn vạn dặm, tất cả đều trở nên bình thường. Thần Thức của cường giả còn có thể tấn công, khiến người khác khó lòng phòng bị.
Tiếp theo, Từ Siêu Phàm Cảnh trở đi có 3 cấp độ, phổ thông tời đỉnh phong, bao gồm:
- Siêu Phàm cảnh: Từ một đến ba tầng, vượt xa khỏi ranh giới của phàm nhân, tự xưng là Siêu Phàm. Khi bước vào cảnh giới này, không còn là người phàm nữa, thoát khỏi sự ràng buộc và lúng túng của thế gian.
- Nhập Thánh cảnh: Từ một đến ba tầng, Chân Nguyên trong cơ thể võ sĩ biến đổi thành Thánh Nguyên.
- Thánh Vương cảnh: Từ một đến ba tầng, nhận lấy sự tẩy lễ từ trời đất.
- Phản Hư cảnh: Từ một đến ba tầng, không phải ai cũng đạt được cảnh giới này, hầu hết đều là trụ cột vững chắc cho một thế lực nào đó.
- Hư Vương cảnh: Từ một đến ba tầng, chỉ khi võ sĩ thiết lập chiến thuật lớn mới có thể tiến vào cấp độ Hư Vương. Mỗi hành tinh tu luyện đều có một Tinh Chủ trấn áp, mỗi Tinh Chủ đều là một Hư Vương mạnh mẽ. Người đạt cảnh giới này thân thể hư vô, tấn công cơ bản không thể đạt tới. Chỉ khi đạt cảnh giới mới có thể tham gia vào cuộc chiến lớn giữa loài người và ma tộc.
- Đạo Nguyên cảnh: Từ một đến ba tầng, võ sĩ có thể cảm nhận được sức mạnh của pháp tắc, do đó họ phải biến Thánh Nguyên thành Nguyên Lực, hiểu biết sức mạnh của pháp tắc mới có thể tiến vào Đạo Nguyên cảnh. Ở cảnh giới này, võ sĩ chỉ có thể sử dụng những pháp tắc đơn giản, kiểm soát sức mạnh của pháp tắc cũng là tiêu chí của Đạo Nguyên.
- Đế Tôn cảnh: Từ một đến ba tầng, khi Nguyên Lực biến đổi thành Đế Nguyên, võ sĩ đạt cấp Đế Tôn, mới có thể tự xưng là Đế. Chỉ có cường giả ở cảnh giới này mới có thể thực hiện được Ngôn Xuất Pháp Tuỳ.
- Ngụy Đế và Đại Đế: Không phân chia, không phải là cảnh giới, chỉ là danh xưng cao nhất của Đế Tôn, có thẩm quyền tiếp cận Khai thiên cảnh huyền bí, gọi là Ngụy Đế. Trong số những Nguỵ Đế có những người được thừa nhận bởi trời đất, ngưng tụ đạo ấn, có thể kết hợp để thôi động thiên địa vĩ lực, được coi là Đại Đế.
Cấp bậc ở Càn Khôn Ngoại:
- Bán Bộ Khai Thiên: Không Phân chia cấp bậc, Ngưng Tụ Âm Dương Ngũ Hành Bảy Loại Nguyên lực bất kể đẳng cấp gì năm loại lực lượng, thể nội tiểu thế giới đã hình thành hình thức ban đầu, chỉ còn thiếu hai loại cuối cùng mới có thể khai thiên tích địa.
- Khai Thiên cảnh: chia thành từ một đến chín phẩm, Có Thể Sáng Tạo thế giới, đạt đến Khai Thiên cảnh lục phẩm mới có thể tham gia vào Cuộc Chiến Nhân Ma.
- Hạ Phẩm (Chân Quân): từ Nhất Phẩm — Nhị Phẩm — Tam Phẩm
- Trung Phẩm (Thiên Quân): từ Tứ Phẩm — Ngũ Phẩm — Lục Phẩm
- Thượng Phẩm (Thần Quân): từ Thất Phẩm — Bát Phẩm — Cửu Phẩm
- Tạo Vật cảnh: vượt qua Khai Thiên cửu phẩm, từ xưa tới nay chưa ai có thể đạt được..
- Sáng Thế cảnh.
Giải thích thêm một chút và đột phá Khai Thiên Cảnh:
Tam phần quy nhất quyết, có một thời Phệ thôi diễn pháp môn, nghiêm túc nói, đó không phải là công pháp, mà chỉ là một loại bí thuật tìm kiếm và bổ sung những thiếu sót. Bí thuật này xuất phát từ truyền thừa cận cổ xuống khai thiên chi pháp.
Tuy nhiên, bí thuật này có vấn đề, nó không hoàn hảo. Mỗi người sử dụng nó để tiến xa trong võ giả, nhưng mỗi người đều đạt đến giới hạn của mình. Tam phẩm cực hạn là Ngũ phẩm, tứ phẩm cực hạn là lục phẩm, thất phẩm cực hạn là cửu phẩm.
Nhưng cảnh giới về sau của cửu phẩm Khai Thiên cảnh thì thế nào?
Con đường võ đạo không có điểm dừng, làm sao để đạt đến cực hạn?
Sau cửu phẩm cảnh giới, còn có những cảnh giới cao hơn.
Phệ, Mục và những người khác, tất cả đều gặp phải vấn đề này. Họ tu hành với bí thuật không hoàn hảo này, nên khi đến cửu phẩm cảnh giới, họ gặp khó khăn, không thể tiến xa hơn. Hàng chục nghìn năm khổ đau, Phệ đã đọc sách đến già, cuối cùng dừng lại với một bộ pháp môn. Anh ta kết hợp với cấm chỉ, giữ lại một chút linh hồn, vượt qua trở ngại và sinh ra một cách kỳ diệu, nhưng không thể hiện thực hóa ý muốn. Cuối cùng, anh ta truyền bộ pháp môn này cho Dương Khai. Trong suốt hàng trăm năm, Dương Khai đã nắm vững bộ pháp môn này, hiểu rõ từng chi tiết, chỉ thiếu điều hành thực tế. Trong thời xa xưa, khi linh thần chúa tể trên cao, trong thời kỳ cổ xưa, yêu tộc lan tràn khắp nơi, đến gần đây, chỉ có dân tộc nếu có ý chí mạnh mẽ mới có thể đánh bại Thiên đạo. Ba loại linh thần này không thể không được coi trọng, vì khi ba loại linh thần tồn tại, chúng đại diện cho ba giai đoạn lịch sử rộng lớn.
Ba loại sinh linh, có lẽ là ý chí Thiên đạo ở các thời kỳ khác nhau, khi ba mảnh vỡ này có thể được kết hợp thành một, có thể phá vỡ sự thối nát của chiến tranh, tìm ra con đường tu hành chân chính. Chỉ cần tìm cách kết hợp ba loại sinh linh, ngắn gọn là có thể tu luyện phân thân.
Thân linh thánh, yêu thân, nhân thân, ba thân hợp nhất, có thể phá vỡ giới hạn trời, tiến vào cảnh khai thiên cảnh tuyệt vời.
Đột phá phương pháp khai thiên:
Một, biến hóa thành mặc đồ, không để ý đến giới hạn phẩm cấp, nhưng điểm yếu là tâm tính quá cao, bề ngoài xấu xí, không thể trở nên trong sáng. Vì vượt qua giới hạn phẩm cấp dẫn đến sự hủy hoại không thể hấp thụ, gây ra sụp đổ và chết. Không nên sử dụng quá mức.
Hai, giống như Dương Khai, tu luyện ba phần một cách kiên quyết, nhưng phải chia linh hồn thành ba phần, đau khổ và khổ sở. Điều kiện tiên quyết là phải tuân theo pháp lý tu hành từ thời cổ xưa xuống đến hiện tại, một loại bí thuật để bổ sung.Mẹ ơi, giống như sự kết nối với Thiên Hình huyết mạch, không cần phải tu luyện theo con đường truyền thống từ thời xa xưa để khám phá bí mật của thiên địa, thăng tiến tự nhiên mà không gặp bất kỳ rào cản nào. Để đạt được điều này, cần phải tập trung vào việc tích lũy nguồn năng lượng tu hành lớn hoặc học hỏi từ Thiên Hình huyết mạch để khám phá cách vượt qua các giới hạn phẩm chất.
Bốn, trong quá trình tu luyện, hãy sử dụng chiến thuật thiên pháp để biến bất kỳ vật thể nào thành nguồn năng lượng thăng tiến, nhưng cần phải cẩn thận vì phương pháp này có thể gây ra tác động ngược.
Năm, mỗi bốn vạn năm, khi Càn Khôn Lô mở cửa, sẽ xuất hiện Khai Thiên Đan Đặc Biệt tự nảy sinh từ thiên địa, có thể giúp võ giả vượt qua giới hạn bản thân.
Sáu, khi sử dụng Thế Giới Quả, chỉ có thể tăng một cấp độ, vượt qua giới hạn khai thiên cực đại của bản thân. Tuy nhiên, điều này chỉ có thể thực hiện một lần duy nhất...
Lực lượng mỗi cấp độ trong Vũ Luyện Điên Phong
- Nguyên Khí
- Chân Nguyên
- Thánh Nguyên
- Nguyên Lực
- Đế Nguyên
Hệ thống Thiên địa thần vật bảng trong truyện:
- Thế Giới Thụ
- Thế Giới Quả
- Càn Khôn Lô và Khai Thiên Đan trong Càn Khôn Lô
- Càn Khôn Tứ Đại Trụ (huyền cơ ngư, thiên địa tuyền, tinh túc hải, mãn thiên hà) và Càn Khôn Thập Nhị Tiểu Trụ, Thế Giới Thụ tử thụ
- 109 Động Thiên Phúc Địa ( bao gồm Đại Diễn Phúc Địa )
- Vô Cấu Tịnh Liên cùng Ôn Thần Liên
- Thời Gian Chi Hà cung Đại Hải Thiên Tượng
- Càn Khôn Lô cách bốn vạn năm mở ra một lần, mỗi lần duy trì ba ngày.
Hệ thống Thế giới trong Vũ Luyện Điên Phong
- Trung Đô thế giới: Chỉ là tiểu Huyền Giới nhỏ bé nằm trong Thông Huyền đại lục.
- Thông Huyền đại lục: Cũng chỉ là một ngôi sao nhỏ bé nằm trong Hằng La tinh vực
- Hằng La Tinh Vực: Là một cái hạ vị diện nằm trong Tinh Giới
- Tinh Giới: Một trong ba ngàn Càn Khôn thế giới
- Lăng Tiêu Vực: Một vực nào đó trong Chư Thiên Vạn Giới
- Chư Thiên Vạn Giới: Gồm các đại vực
- Tiểu Càn Khôn: Khai thiên cảnh võ giả thể nội tiểu càn khôn thế giới
Cảm nhận khi đọc truyện Vũ Luyện Điên Phong
Trong danh sách truyện cần chú ý và ưu tiên đọc, có một câu chuyện dài mà mình muốn tạo ra một cấu trúc tốt, nhưng khó để xếp hạng cao. Tuy nhiên, sau khi thất vọng với Bách Luyện Thành Tiên và Đế Bá vì quá dài, không còn đam mê nữa. Rảnh rỗi, thử đọc liên tục hơn 2000 chương bản dịch và chia sẻ một chút cho mọi người tham khảo.
Bắt đầu câu chuyện hứa hẹn với nhân vật chính Dương Khai làm công nhân ở Lăng Tiêu Các ở Đại Hán. Mặc dù yếu về thể chất và khả năng tu luyện hạn chế, nhưng lại có ý chí kiên cường và nghị lực phi thường. Mình thích mô típ này vì nó giống với Hàn Lập và Lâm Minh Vũ trong Cực Thiên Hạ, tất cả đều dựa vào ý chí và nghị lực cùng với trí tuệ, không chỉ phụ thuộc vào may mắn, cơ duyên hoặc sức mạnh siêu phàm.
Về nhân vật phụ, tác giả có vẻ thích sắc hiệp nên mô tả các nhân vật nữ rất gợi cảm, thậm chí có đoạn nhân vật chính được phục vụ bởi một cô gái "Bj" (tự tìm hiểu trên Google nhé). Nhưng ta có thể coi đây là một ưu điểm nhỏ của câu chuyện, vì sắc đẹp cũng làm cho câu chuyện sinh động hơn.
Câu chuyện cũng thể hiện sự sáng tạo từ nhiều tác phẩm khác, với việc đưa ra các linh thánh, từ vị diện thấp lên vị diện cao, từ việc tu luyện từ yêu, ma đến cả VuMan - một khía cạnh mà ai đọc Cầu Ma cũng sẽ hiểu. Sau đó, câu chuyện hé lộ các câu chuyện lâu đời từ một vị diện này sang vị diện khác, miêu tả các chiêu thức đấu đá một cách tinh xảo.
Vậy những điểm không hay của câu chuyện là gì? Mình sẽ tiết lộ sau đây, có thể khiến nhiều fan của câu chuyện này phải nhảy lên và đập bàn...Điểm tiêu cực đầu tiên về thói quen của Hạc là luôn dính líu vào nhân vật chính. Như đã được đề cập trước đó, tác giả ban đầu khen ngợi nhân vật chính với ý chí mạnh mẽ, nghị lực và kiên cường. Tuy nhiên, khi câu chuyện phát triển, ta chỉ thấy nhân vật chính hành động theo cảm xúc hơn là lý trí, nghị lực chỉ được thể hiện qua việc chịu khó tu luyện và rèn thể. Sinh ra ở Dương Gia, một nơi khắc nghiệt với cuộc sống đấu tranh khốc liệt, nhân vật chính cũng thể hiện sự lạnh lùng và thông minh trong các trận đấu tại Trung Đô. Tuy nhiên, sự mâu thuẫn sau này thực sự rõ ràng khi hành động của nhân vật trở nên hấp tấp, liều lĩnh vì những người không quen biết. Lý do cho điều này là vì tác giả muốn tạo ra rắc rối để nhân vật chính bị cuốn vào những tình huống khó khăn và bí ẩn. Mà những tình huống bí ẩn này lại trở nên phổ biến đến mức không thể tin được. Ít truyện nào có nhân vật chính hành động hấp tấp vào bí ẩn như vậy. Sự mâu thuẫn về tư duy con người như vậy thì Hạc rất không ưa. Nhân vật chính còn thích hoặc tác giả thích liên kết với quá nhiều người quen. Không chỉ là một người quan trọng, họ trở nên quá mức được nhờ đến, đến mức nhân vật chính phải nâng cả mấy tông môn lên cùng, sau đó nâng cao cả bạn bè lên mức độ cao ngang với những sinh vật huyền bí sống hàng ngàn năm ở những vị trí cao hơn. Vụ này còn khủng khiếp hơn cả việc Linh Vũ Thiên Hạ chỉ nâng cấp cho người trong gia đình nhờ vào dòng máu.2 Trong việc liên quan đến nvc, thực sự, sẽ trở nên vô cùng u ám và không hấp dẫn nếu bạn tiếp tục đọc nvc mà chỉ đi theo lối mòn vào cảnh quan tối nhất và thưởng thức món ngon nhất, không gặp khó khăn gì cả. Đôi khi, đối diện với những trở ngại đến chết chắc do tính bố đầu, thiếu chiều sâu, điều này hoàn toàn trái ngược với nvc từng được biết đến ở Trung Đô như trường hợp Yêu tộc Huyết Môn, sau đó may mắn có Thiên Hình xuất hiện để giúp đỡ. Có thể nói, càng về sau, bạn sẽ phải đối mặt với những tình huống kiểu "ta kiểm soát bạn", có lúc chỉ là người mới quen, nhưng đã phải giao bảo vật hộ thân ra và đành phải chịu trói, sau đó tôi mới thả bạn đi. Loại trò chém gió lừa người như vậy thường chỉ thành công với những con người ngây thơ, trong khi nvc ban đầu được miêu tả là lạnh lùng và thông minh, nhưng khi lên Tinh Giới, mọi thứ lại thay đổi.
Về phần bối cảnh, có lẽ tác giả học theo mô típ của Tiên Nghịch cho một triều đại, trên một lục địa rồi tiến lên cả tinh vực, sau đó mở rộng hơn. Nhưng điều đáng tiếc là khi nvc du hành qua vũ trụ cấp cao, không được mô tả to lớn như ban đầu. Đôi khi cảm thấy như một tô phở khổng lồ quảng cáo sẽ có đủ loại thịt gà, bò, cá mập, cá voi, nhưng cuối cùng chỉ được nhìn chứ không được thưởng thức.
Quay trở lại với con người, nhân vật Hạc luôn chăm sóc nhân vật phụ. Có thể nói rằng câu chuyện tiêu tốn rất nhiều dòng văn cho những phần nói linh tinh hoặc không rõ ràng, như sau: Thường xuyên xuất hiện các tình tiết nam hiếp nữ, ánh mắt dã man, với một đám tâm lý trẻ trâu nói giọng ưc hiếp từ cấp thấp đến cấp cao, từ thành phố đến quán ăn. Rồi khi tuyệt vọng, nvc xuất hiện, sau đó đám đông bắt đầu bình luận kiểu "mày chết chắc kẻ xấu", mỉa mai, khinh thường, và sau đó cả làng ngạc nhiên. Chiêu này được sử dụng nhiều trong các truyện của Thiên Tằm Thổ Đậu, chủ yếu để kích thích tâm lý độc giả, nhưng trong truyện này, nó được sử dụng quá nhiều đến mức gây chán ngán.Liên quan đến bản chất con người, việc rèn luyện cũng không khác. Ở mức thấp, nhân vật phụ được mô tả sống hàng ngàn năm với trí tuệ và ý chí phi thường mới có thể tiến tới cấp Thánh và Vương. Khi leo lên cao hơn, mặc dù có điều kiện tốt hơn, nhưng không thể để cho những kẻ bồi bàn vô nghĩa lên cấp Vương hay những đứa công tử không có tư duy, tâm lý yếu kém, nhưng lại muốn tu lên cấp Thánh Vương. Rõ ràng, việc miêu tả về bạn bè trong quá trình tu lên Thánh Vương không chỉ cần linh khí và tài liệu, mà còn cần sự tư duy, cảm nhận, ý chí... Những người trẻ trâu não tàn sẽ không thể đạt đến cấp Phản Hư, Hư Vương, nơi yêu cầu trí tuệ siêu việt, cảm nhận thiên đạo. Cao thủ từ già đến trẻ ở cấp cao đã tu luyện lâu năm cần có trí tuệ và tâm tính cân bằng, bình tĩnh... không phải là vội vã, nhưng khi đối mặt với bạn bè, họ thường thấy các cao thủ hành động bộp chộp, nóng vội, ghen tị và tham lam...
So sánh trong truyện Đại Kiếp Chủ, ví dụ như nhân vật Đông Hoàng Sơn, một tinh anh kiêu hùng, khi đối đầu với bạn bè như Phương Nguyên, không hề ghen tị hay coi thường người xuất thân kém cỏi hơn, không bao giờ lợi dụng người khác mà luôn tự tin vào bản thân, so tài một cách công bằng. Tóm lại, mặc dù có một số ưu điểm nhỏ, nhưng truyện Vũ Luyện Điên Phong dường như chỉ là sự kết hợp và tái sử dụng ý tưởng từ nhiều tác phẩm khác, rồi ghép lại và kéo dài một cách lê thê, có lẽ để thỏa mãn lòng theo chủ nghĩa anh hùng Trung Hoa, với mong muốn nâng cao cấp độ cứu thế cho đất nước từng bước thang lên đỉnh cao nhất, trở thành vô địch không ngừng. Như Thạch Hạo ở Thế Giới Hoàn Mỹ, cũng chỉ vì nỗ lực cứu sống bạn bè và người thân mà thôi.